Bí mật thế giới ngầm hacker Việt Nam

0

Tại Việt Nam, có hay không một thế giới ngầm hacker hoạt động có tổ chức, có tôn chỉ mục đích đàng hoàng, hay chỉ là một sự liên kết lỏng lẻo giữa những thanh thiếu niên muốn thể hiện trình độ “xâm nhập”, “bẻ khóa” của mình?

Ba website của hacker Việt Nam

Hiện tượng một số thanh thiếu niên dành nhiều thời gian bên máy tính để tìm hiểu, thực hiện những kỹ thuật tấn công (hack) và bẻ khóa phần mềm (crack) không xa lạ gì đối với hầu hết các quốc gia trên thế giới. Từ chỗ là những kẻ mới tập toẹ vào nghề (script kiddies, newbie), họ dần dần trở nên thành thạo và trở thành những hacker, cracker. Nhưng trước khi trở nên tinh thông, họ đã phải trải qua giai đoạn tham gia các forum (diễn đàn trên Internet), các mailing list (hộp thư thoại) và các tổ chức do giới hacker lập ra để trao đổi thông tin, học hỏi những kiến thức về hack và crack.

Cho đến thời điểm này, trên Internet xuất hiện tương đối nhiều website bàn về hack và crack do giới trẻ Việt Nam lập nên. Nói chung, đây là những website “tự phát”. Những website này bắt nguồn từ “ý thích” của một người hoặc một nhóm người nào đó. Họ bỏ công thiết kế và sau đó thuê một máy chủ tại nước ngoài để đặt website, rồi quảng bá liên tục để thu hút thành viên. Hiện có ba website loại này tập hợp được nhiều thành viên nhất, đó là website của HackerVN, VietHacker và HKC. Có thể coi đây là ba “tổ chức” hacker có mạng lưới hoạt động rộng khắp nhất ở nước Việt .

Website của HackerVN (HVA) do một hacker có biệt danh “Onin” đứng đầu. Website này có số lượng chuyên mục khá phong phú, cung cấp các kiến thức từ cơ bản đến nâng cao, thu hút được khoảng 2.000 thành viên, trong đó có hơn 150 thành viên cốt cán. Được biết, một thành viên của HVA ở Anh quốc đã bỏ tiền túi ra thuê máy chủ đặt website cho HVA. Có thể coi HVA là một “tổ chức” hacker hoạt động có tôn chỉ mục đích rõ ràng. Trên website của HVA, người ta có thể đọc thấy dòng chữ: “Muc đích của chúng tôi là cung cấp tất cả các kiến thức liên quan đến bảo mật và góp phần thúc đẩy sự nắm bắt kiến thức bảo mật điện toán trong cộng đồng… Chúng tôi không viết virus cũng như không dung túng cho hành vi viết và phát tán virus. Chúng tôi không đánh cắp mật khẩu của người dùng. Chúng tôi không phá huỷ dữ liệu của bất cứ website nào. Chúng tôi không truyền bá ảnh đồi trụy. HVA có quyền gỡ bỏ bất cứ thành viên hoặc bài viết nào vi phạm những điều trên”. Tuy nhiên, với những kiến thức về hack và crack cung cấp trên Website này, không một ai dám đảm bảo rằng các thành viên sẽ không sử dụng vào mục đích xấu.

Một website khác cũng khá “nổi tiếng” thuộc về VietHacker, quy tụ được hơn 1.000 thành viên, trong đó có hơn 100 thành viên chính. Những người đứng đầu website này có biệt danh là “Microsoftvn” (PAT), “Kha”, “Baodainhan” và “DarkAngel”. Đáng chú ý chính là “Microsoftvn”, sinh năm 1984 nhưng đã có nhiều thành tích trong việc xâm nhập và tấn công máy tính.

Cuối cùng, phải kể đến website Hacker Club (HKC) của một bạn trẻ khác mang tên LPTV. Website này có khoảng 2.000 thành viên, trong đó có sáu thành viên trụ cột, bao gồm LPTV, “Binhnx”, “Soccerer”, “Tikhung”, “Hoavenu” và “Bazoka”. Các thành viên này được phân chia phụ trách vùng hoạt động của HKC tại ba miền đất nước và cả nước ngoài. “Hoavenu” phụ trách miền Nam, miền Trung là “Tikhung” và “Bachocdien”, miền Bắc là “Binhnx” và “Soccerer”. Hacker “Bazoka” phụ trách Bắc Âu và châu Mỹ. Thậm chí, HKC có người quản lý tài chính riêng là một cô gái, biệt danh là “icetest”, đang du học tại Úc. Cô này có một tài khoản riêng. Các thành viên cốt cán của HKC hàng tháng tự nguyện đóng góp một khoản tiền, sau đó chuyển vào tài khoản của cô “icetest” để làm quỹ chung. Theo điều tra của e-CHÍP, mỗi tháng các thành viên chủ chốt của HKC đóng góp trung bình hai triệu đồng vào quỹ chung. Số tiền trong quỹ sẽ được chi dùng cho việc thuê máy chủ, hội họp, quà sinh nhật, v.v… Sáu thành viên chính của HKC còn có một nơi cất giữ các công cụ hack, crack, các tài liệu bí mật trên mạng. Chỉ khi cả sáu “thủ lĩnh” cùng truy cập một lúc, tất nhiên là mỗi người một mật khẩu riêng, thì mới mở được “cửa vào”.

Những người đứng đầu ba website HVA, VietHacker và HKC có sự liên hệ chặt chẽ với nhau qua thư điện tử (e-mail) và chương trình tán gẫu (chat). Đặc biệt, phần mềm chat đã được họ sửa đổi để có thể chat một cách an toàn giữa hai người với nhau. Lúc đầu mới thành lập, cả ba website nói trên đều có xu hướng truyền bá và cổ vũ cho việc tấn công máy tính, xài account “chùa”. Tuy nhiên, sau khi hàng loạt các website của hacker như clbmatma.net bị nhà chức trách “dẹp tiệm”, còn hai hacker ở TP.HCM bị bắt, một số hacker khác bị “hỏi thăm” thì những website này đã chuyển sang hoạt động với tiêu chí “không phá hoại, không truyền bá virus, không gửi ảnh khiêu dâm…”. Dù sao, sự tự giác và giác ngộ của từng thành viên vẫn là một dấu chấm hỏi.

Đặc biệt, giữa ba website này lại cũng thường xảy ra… “chiến tranh”. Chẳng hạn, ngay trước và sau Tết Quý Mùi, hai “câu lạc bộ” (CLB – như họ tự xưng) VHA và HKC đã “liên minh” tấn công HVA (HackerVN), khiến cho domain của HVA ( đã bị “cướp mất”. Dĩ nhiên, HVA “phản pháo”. Một cách âm thầm, song chúng tôi được biết cả ba “CLB” (Website) này đang đánh nhau với… “toàn bộ sức mạnh của mình”. Hầu hết những trang web liên quan đến các “CLB” này đều bị “tàn phá”á. Cuộc chiến đang tiếp tục, do bên HVA vừa tấn công bằng kỹ thuật Ddos đối với Website của HKC và VHA…

Hacker Việt Nam và một số “chiến tích”

Giao diện website HVA vào năm 2004. Ảnh: Archive.org

Cả ba “CLB” (Website) kể trên đều rất linh hoạt trong việc tiếp nhận thành viên. Một thành viên của Website này hoàn toàn có thể tham gia với tư cách thành viên của một Website khác, tất nhiên là vào thời kỳ “tiền chiến tranh CLB”. Đa số thành viên của các website hacker Việt Nam đều rất trẻ. Họ là các sinh viên, học sinh đang theo học các trường kỹ thuật. Tuy nhiên, cũng có lác đác một vài người học các trường về khoa học xã hội. Điển hình là LPTV, anh này tuy là một “trùm hacker” nhưng lại học trường Báo chí.

Trong giới hacker Việt Nam cũng xuất hiện những nhân vật “có tầm cỡ”, hiện đang làm cho một số công ty trong và ngoài nước. Những người này không bao giờ cầm đầu các website mà hoạt động rất âm thầm, lặng lẽ. Bởi họ biết nếu để lộ “tung tích” thì sẽ không có lợi cho công việc của mình. Trình độ của họ rất đáng kính nể. Đó là một số người đang làm việc tại Ngân hàng ACB, Tổng Công ty Dầu khí Việt Nam, Đại học Bách khoa Hà Nội,… Thậm chí, “cao thủ” của hacker Việt Nam còn có mặt cả ở vài công ty công nghệ thông tin hàng đầu như VDC và FPT. Đặc biệt, tại Việt Nam có ít nhất ba “đại cao thủ” vừa làm cho đơn vị mình, vừa được một số công ty phần mềm lớn của nước ngoài thuê dò tìm những lỗ hổng bảo mật trong các sản phẩm của họ với mức lương xấp xỉ mỗi người khoảng 30.000-36.000 USD/năm.

Một lực lượng khác cũng không kém phần tài năng là các sinh viên Việt Nam đang theo học tại nước ngoài. Đây là những người vừa có kỹ năng, vừa có điều kiện sử dụng Internet, như các hacker “bazoka”, “huongvn”, “icetest”,… đã đóng góp rất nhiều cho sự tồn tại của các website hacker Việt Nam.

Năm 1996, khi Việt Nam tiến hành thử nghiệm trao đổi e-mail với thế giới (lúc đó là e-mail giữa Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Thủ tướng Thụy Điển), một hacker Việt Nam đã đột nhập vào mail server và lấy cắp được địa chỉ e-mail này, sau đó dùng chương trình bom thư gửi lung tung. Mãi về sau, này các chuyên gia máy tính mới phát hiện ra tung tích của hacker này ở tận… Australia.

Theo dõi “biên niên sử hacker Việt Nam”, có thể ghi nhận thêm: năm 1997, khi Việt Nam chính thức tham gia vào mạng Internet, hàng loạt các server bị hacker Việt Nam đột nhập, lấy đi nhiều account (tài khoản) của khách hàng. Cho đến năm 2001, nạn đánh cắp account đã trở nên phổ biến. Một số website của hacker liên tục cung cấp những account “chùa”, điển hình là clbzmatmac.net, hacckernvn.com, nertanhze.com… Nhiều khách hàng đã phải trả những số tiền khổng lồ, lên tới vài chục triệu đồng, do bị quá nhiều người sử dụng phi pháp chung account.

Sau khi Tổng công ty Bưu chính Viễn thông áp dụng một số biện pháp bảo mật account như giới hạn số điện thoại truy cập, cung cấp cho khách hàng danh sách các số điện thoại truy cập vào account của họ thì nhiều hacker chuyển hướng sang tấn công một số website. Do các web server của Việt Nam thường chạy chương trình Internet Information Server (IIS) vốn còn rất nhiều lỗ hổng nên các hacker chẳng khó khăn gì trong việc xâm nhập và thay đổi trang chủ website. Vào tháng 3 năm 2000, khoảng hơn 20 Website đã bị hacker tấn công và thay thế nội dung trang chủ. Trong tháng 6 năm 2002, một ngân hàng lớn của Việt Nam cũng đã bị hacker tấn công. Theo những tin tức lan truyền trong giới hacker, có một số tài khoản của khách hàng đã bị lấy cắp và tiêu xài. Hiện tại, các hacker đang có xu hướng xâm nhập vào máy chủ của các công ty lớn để lấy mật khẩu và các tài liệu quan trọng.

Tuy nhiên, cũng phải nói rằng có nhiều hacker sau khi xâm nhập được vào máy chủ đã để lại những dấu hiệu hoặc những dòng tin nhắn, thông báo cho người quản trị biết lỗ hổng bảo mật mà anh ta đã xâm nhập, giúp người quản trị có thể khắc phục kịp thời.

Thấy gì qua Đại hội hacker Việt Nam đầu tiên?

Ngày 1/11/2002, giới hacker Việt Nam đã tự mình đứng ra tổ chức một Đại hội hacker, tập trung các “cao thủ” cũng như những kẻ tập toẹ vào nghề hack của ba forum (diễn đàn trên Internet) “nổi tiếng” là VietHacker, Hackervn và HKC. Đây là Đại hội đầu tiên và cũng là lần đầu tiên các hacker bằng xương bằng thịt công khai “xuất đầu lộ diện”. Họ đã làm gì?

Theo Ban tổ chức, họ tạo nên “sự kiện” VN Hacker Day nhằm giúp các thành viên của ba forum có thể gặp gỡ, tự do bàn luận, trao đổi thông tin về tấn công máy tính, mạng, bảo mật… “một cách công khai cởi mở”! Họ lập luận rằng ở Mỹ, hàng năm các hacker tổ chức Đại hội Defcon, ở Tây Âu có Cebit, vậy tại sao giới hacker Việt Nam lại không có một Đại hội của riêng mình?

Địa điểm họp mặt là một quán trà Dilmah tại số 58B Bà Triệu, Hà Nội. Khi phóng viên e-CHÍP đến nơi thì đã thấy có khoảng 30 chục nhân vật ngồi ngó nghiêng. Trên một chiếc bàn kê cao là một chiếc máy chiếu (projector) cùng với bốn máy tính đã kết nối Internet. Ngồi một lúc thì thêm rất nhiều “cao thủ” kéo đến. Địa điểm tụ họp trở nên chật chội. Chúng tôi ước đoán có khoảng hơn 70 người, trong đó có bốn nữ. Hầu hết đều rất trẻ, chỉ khoảng 18-23. Một nhóm khoảng năm người ngồi riêng ở vị trí trung tâm. Đây là những thành viên của Ban tổ chức, trong đó có PAT, NTB, NXB, NMC – những người “nổi đình nổi đám” trong giới hacker. Một hacker ngồi cạnh phóng viên e-CHÍP cho biết bốn trong số năm thành viên Ban tổ chức có bố là công an (!).

Chương trình Đại hội bắt đầu bằng lời khai mạc của một thành viên Ban tổ chức: “Đây là một ngày hội của giới tin học… (?)”. Tiếp theo là cuộc trình diễn các kỹ thuật tấn công domain, website và server của PAT (chính là nhân vật mang biệt danh “Microsoftvn”, đang tìm cơ hội du học ở Đức). Anh chàng này sinh năm 1984 nhưng đã là một trùm hacker, cầm đầu forum VietHacker. PAT trình diễn kỹ thuật xâm nhập vào server của Vietcombank, sau đó thoát ra ngoài mà không để lại dấu vết gì.

Tiếp theo là website của Vinataba. PAT tuyên bố anh ta đã xâm nhập được vào server của Bưu điện Hà Nội (hanoi.org.vn), VNNIC (vncn.org.vn), Ngân hàng ACB, Saigononnet… Đặc biệt, anh ta nói có thể hạ gục các website có tên miền .vn chỉ trong vòng một ngày vì đã nắm được mật khẩu đặt trong máy chủ của FPT và VDC (!). PAT nói anh ta sẵn sàng làm công tác bảo mật cho VDC và FPT với cái giá khởi điểm là 10.000 USD.

Màn trình diễn tiếp theo là của NTB. Anh này biểu diễn kỹ thuật xem trộm cơ sở dữ liệu của các site thương mại điện tử. Bằng cách đánh từ khoá trên site tìm Yahoo, NTB đã có trong tay hàng loạt “con mồi”. Và cũng chỉ bằng một thủ thuật nhỏ, anh ta đã có thể xâm nhập vào cơ sở dữ liệu Access của site này. Có vẻ như việc xâm nhập khá dễ dàng nhờ những lỗ hổng chưa được “vá” lại. Nhưng khi biểu diễn đến phần tấn công các forum viết bằng snitz 2k thì NTB lại thất bại. Loay hoay một lúc không thành công, anh này nhường lại máy cho “longnt” và “babylearnhack” biểu diễn.

Có lẽ do “thời gian có hạn” nên phần trình diễn tạm kết thúc và chuyển sang phần Hỏi – Đáp. Lại là hacker PAT được “xoay chong chóng” như kỳ thi kiểm tra vấn đáp ở nhà trường. Một hacker đứng lên hỏi: “Anh đã từng tuyên bố là sẽ hack được site Hackervn. Vậy anh hãy trình diễn đi”. Câu trả lời của PAT là: “Tôi đã nghiên cứu site Hackervn và phải công nhận là không thể hack được”.

Màn chót là phần phát hành đĩa CD-ROM phổ biến các kỹ thuật tấn công, bẻ khóa, với giá 40.000 một đĩa. Có lẽ nhờ phần trình diễn đầy ấn tượng của các thành viên Ban tổ chức mà đĩa tiêu thụ khá chạy.

Qua VN Hacker Day, có thể thấy giới trẻ rất ham tìm tòi nhưng chưa định hướng được cho mình là nên “học” hay nên… “phá”. Mặc dù các forum của hacker luôn có những tuyên ngôn đại loại như “Chúng tôi không chấp nhận bất cứ một hình thức deface, phá hoại data của bất kỳ một hacker nào. Các bạn chỉ cần để lại một dấu ấn trên server của riêng bạn là được rồi” (tuyên ngôn trên site vnhackerday), nhưng trên thực tế đã có nhiều hacker lợi dụng những lỗ hổng bảo mật trong các Website của Việt nam để trục lợi. Điển hình là vụ xâm nhập vào server của Vietcombank cách đây hai tháng. Hoặc như vụ bom thư ngày 20/2/2002 vào NetNam và trước đó là vào các công ty TNHH Âu Lạc và Tân Hồng Hải. Hồi tháng 7/2002, các hacker cũng đăng tải công khai 30.000 địa chỉ e-mail của các thuê bao của công ty FPT TP.HCM thay vì thông báo cho các nhà quản trị…

Hiện tượng giới trẻ Việt Nam muốn khám phá các ngóc ngách của công nghệ thông tin, muốn thể hiện mình không phải là một điều gì đó quá bất thường. Vấn đề nằm ở chỗ các cơ quan, tổ chức xã hội nên có những nghiên cứu nghiêm túc về hiện tượng này, nhằm tìm kiếm một giải pháp giúp hacker có thể phát huy khả năng của mình cho những công việc có ích. Chúng tôi được biết giám đốc một công ty tin học trong nước đang có ý định ký hợp đồng với hacker để họ giúp công ty này phát hiện các lỗ hổng bảo mật trong server. Còn có rất nhiều giải pháp khác mà chúng tôi cho rằng sẽ giúp hacker “cải tà quy chính”, chuyển sang đội chiếc “mũ trắng” thay vì “mũ đen”.

Tìm kiếm một giải pháp giúp các hacker đổi màu từ “mũ đen” sang “mũ trắng” (hướng thiện) là công việc nên làm từ bây giờ.

Hacker mũ trắng và Hacker mũ đen

Hacker mũ trắng (White Hat hacker) và hacker mũ đen (Black Hat hacker), hai tên gọi này xuất phát từ các bộ phim câm của phương Tây, trong đó người hùng thể hiện bản tính lương thiện của mình bằng cách ăn mặc quần áo màu trắng, trong khi nhân vật phản diện luôn khiến khán giả căm ghét với bộ quần áo đen. Tuy nhiên, việc xâm nhập máy tính (hacking) không phải là phim cao bồi. Nếu giở vành mũ ra, người ta có thể thấy nhiều sắc xám khác nhau.

Hacker mũ trắng

 

Hacker mũ trắng là những người thích tìm kiếm những lỗ hổng bảo mật trong một hệ thống máy tính với mục đích “vá” những lỗ hổng đó hơn là khai thác chúng với ý đồ xấu. Nhiều hacker mũ trắng tập hợp lại thành những nhóm kiểm tra bảo mật, được các công ty thuê để xâm nhập vào hệ thống mạng nội bộ hay các dịch vụ trên Web nhằm kiểm tra tính nguyên vẹn của nó.

Hành vi chuẩn của những hacker mũ trắng là không nói đến chuyện tiền bạc và cung cấp toàn bộ thông tin về lỗi bảo mật cho người sở hữu hệ thống hay hãng sản xuất phần mềm với mục đích giúp đỡ.

Những chiếc “mũ trắng” bắt đầu ngã sang màu xám khi họ tìm cách xâm nhập trái phép vào một hệ thống, mà luật pháp xem hành vi này là phạm pháp. Thường được gọi là “hacker mũ xám”, họ tự xem mình mình là những người làm việc thiện. Chẳng hạn như Tom Cervenka (còn gọi là “Blue Adept”) đã xâm nhập và công khai chỉ ra những lỗ hổng của trang Web eBay, Hotmail… nhưng không vì mục đích phá hoại hay đòi tiền thưởng. Hoặc Gray Hat Adrian Lamo nổi tiếng với việc chỉ ra lỗ hổng trên cơ sở dữ liệu của Microsoft, địa chỉ Excite@Home, Yahoo!…, và đề nghị giúp sửa chữa những lỗ hổng đó miễn phí.

Một số hacker mũ trắng tự phong khác thông báo trực tiếp lỗi bảo mật đến nhà quản trị mạng hay bí mật để lại một “danh thiếp” trong hệ thống, cảnh báo cho các nhà điều hành hệ thống rằng có ai đó đã xâm nhập trái phép vào hệ thống. Tuy nhiên, một số hacker mũ xám như Lamo hay Cervenka không khỏi nghi ngờ về tính trong sáng trong động cơ của những hacker nói trên vì cho rằng họ tìm kiếm danh tiếng bằng cách đưa công khai lên mạng hay báo chí những những lỗi bảo mật mà họ tìm thấy.

Hacker mũ đen

Mặc dù có thể còn nhiều tranh cãi về hacker mũ trắng và hacker mũ xám, nhưng mọi người đều nhất trí về bản chất và hành vi của hacker mũ đen: người xâm nhập vào một hệ thống với ý định ban đầu là phá hoại hệ thống mạng hay làm giàu cho bản thân.

Cách thức hoạt động của hacker mũ đen khá đa dạng. Trong những năm gần đây, họ xâm nhập vào các địa chỉ có cơ sở dữ liệu cao như eBay, Amazon.com, MSNBC… với những cuộc tấn công từ chối dịch vụ (DoS): sử dụng máy tính để làm tràn ngập một địa chỉ nào đó với một số lượng yêu cầu kết nối không thể kiểm soát được, khiến người dùng không thể truy cập được.

Hành vi nghiêm trọng nhất của hacker mũ đen là ăn cắp hay tống tiền. Vào năm 1994, một nhóm hacker tại Moscow, Nga, xâm nhập vào hệ thống mạng để rút đi 10 triệu SSD. Ngoài ra, hacker mũ đen còn có thể ăn cắp hồ sơ thẻ tín dụng của khách hàng một công ty để đòi tiền chuộc. Theo Peter Chiu, chuyên gia bảo mật của hãng tư vấn CNTT Infusion Development, những hacker loại này sẽ thông báo cho đồng nghiệp của mình khắp thế giới về những lỗ hổng mà họ tìm thấy.

Thực tế là hacker mũ đen còn vô tình đóng vài trò như là những người thầy cho cộng đồng các chuyên gia bảo mật – hacker mũ trắng. Hầu hết các nhóm hacker mũ trắng đều có những người bạn nằm trong cộng đồng hacker bất hợp phát để tìm kiếm thông tin và cung cấp lại cho họ.

“Script kiddies” (hay “packet monkeys”)

Gần đây, trong nhóm hacker mũ đen có xuất hiện một thành phần hacker mới và trẻ hơn, được gọi là “script kiddies” hay “packet monkeys”. Những hacker này tự hào vì họ tự viết chương trình xâm nhập và tìm kiếm các lỗ hổng bảo mật thông qua kiến thức của mình.

“Script kiddies” thực sự phá hoại các trang Web bằng cách sử dụng những tiện ích được người khác viết và có sẵn trên mạng. Những công cụ này có thể dò tìm những cổng mở của một hệ thống mạng trên Web hay xâm nhập vào hệ thống mạng của thư viện hay trường học và sử dụng các máy tính của nó để thực hiện các cuộc tấn công DoS vào các trang web truyền thông khác.

Nhiều người nhận thấy sự gia tăng của “script kiddies” đang trở thành hiểm họa nghiêm trọng nhất đối với lĩnh vực bảo mật máy tính bởi nó chứng tỏ việc tấn công một trang Web hay xâm nhập một mạng máy tính không còn đòi hỏi phải có kiến thức máy tính chuyên sâu. Do trên mạng luôn có sẵn các công cụ xâm nhập, bất kỳ hacker nào có lòng hận thù hay ác tâm đều có thể đội lên đầu chiếc mũ đen.

Chuyện trong “làng hacker Việt Nam”

Tấn công máy tính để… tìm người yêu

Đây là một câu chuyện khá ly kỳ và thú vị xung quanh việc tìm bạn gái của một hacker Việt Nam mang biệt danh “Tikhung”. Anh ta rất thích lên mạng chat với các cô gái. Sau nhiều lần nói chuyện, “Tikhung” kết mô-đen với một cô ở Hà Nội. Anh ta quyết định… hack (xâm nhập) vào máy tính của cô gái để tìm địa chỉ IP, sau đó xâm nhập vào… server của VDC để tìm ra số điện thoại của cô gái.

Do “Tikhung” ở Đà Lạt nên anh ta đã nhờ bạn bè hacker ở Hà Nội tìm đến nhà cô gái, theo dõi và chụp ảnh. Một hacker tên V. đang học khoa Đạo diễn trường Sân khấu Điện ảnh đã thực hiện công việc chụp ảnh cô gái và gửi vào cho “Tikhung”. Sau khi xem ảnh và “dzuyệt”, anh ta tiếp tục ôm mối tơ vương qua những lần chat trên mạng…

Một lần, cô gái vào Đà Lạt công tác, họ đã gặp mặt nhau. Nhưng than ôi, cô gái thì cao lênh khênh, còn chàng trai thì thấp nhỏ, đi cạnh nhau như đôi đũa lệch!

Hacker nữ ra tay trị… website Hacker

Trong những ngày đầu đưa lên mạng, Website HVA đã từng bị một nữ hacker có biệt danh “vnhacker” tấn công. Cô này đã thay thế trang chủ website bằng một bài viết khá hay. Nội dung bài viết đả phá tính xấu của các hacker như thích xem ảnh XXX, không có tài năng mà chỉ sử dụng những công cụ tấn công có sẵn…

Bài viết có đoạn: “Một số kẻ mò mẫm trên Internet được một vài chương trình tận dụng các lỗi của web server IIS của Microsoft. Những chương trình này thì con nít biết tiếng Anh đọc rồi làm theo cũng được! Còn kiến thức của những “hacker” này? Hi hi hi, thậm chí lệnh của DOS nhiều khi cũng không biết… Những kẻ cầm đầu cái tổ chức (thực ra là một forum) này tự xưng mình là “expert hackmaster” và đi khắp các forum khác để thách thức mọi người hack vào website hackervn.org của chúng. Ðúng là chỉ có những kẻ quá kiêu căng khoác lác mới có những hành vi như thế… Thể theo lời yêu cầu của các “expert hackmasters”, vnhacker đã deface trang web nhảm nhí này!”.

(Bài trên báo in e-Chíp số 2)

* Đây là một bài viết đã có hơn 10 năm trước, thông tin có thể không còn sự chuẩn xác. 

Leave A Reply

Your email address will not be published.